Search This Blog

Monday, October 22, 2012

nghe nhạc




Viễn xứ thuyền đi cũng đã lâu
Vườn hoa chắn bước có u sầu
Mà thôi trăng lẻ mây mờ quá
Gởi đến hôm nào vũng mắt sâu

Muốn đứt lòng tôi một dáng em
Gió bay tóc rối lá vương thềm
Áo xưa trắng mãi đời du tử
Một tiếng đàn ngân đủ ấm êm

mùi hương



Hương gió hay là hương áo ai
Hành lang nắng quái bước lan hài
Qua cầu sóng bạc vùi con nước
Đã rụng bao nhiêu những trái ngày


Từng bước chân đi khắp nẻo đường
Mùa đông buốt giá ngập trời sương
Đêm nay hồn mộng về quê cũ
Hoa bưởi trời khuya bay ngát hương

ĐTK 
Champs-Elysées, 2008.11.29
rev. 2024.07.26

Sunday, October 21, 2012

café montréal


Café trời mưa
Mù che cửa kính
Ngồi nhớ ngày xưa
Nhìn hoa đỏ quánh

Nước đen đậm đắng
Sóng sánh hình ai
Về đâu áo trắng
Bao tháng năm dài

ĐTK 14.09.2008, 16:30

lá thu vườn lục-xâm


Tuần trước qua vườn ngắm lá thu
Lục-Xâm ghế trống mãi từ xưa
Nhớ mùa xuân trước em không lại
Mà đến thu này vẫn chẳng thưa.
photo @dtk 2019

Cây mới xanh tươi đã hỗ hoàng
Thuyền mây không gió để đưa sang
Lá còn lưu luyến chưa đành rớt
Dù cũng vì thu phải úa vàng.

ĐTK 2007-2012

dạ vũ ký bắc 夜雨寄北

Lý Thương Ẩn  (813-858)

Trời mưa làm nhớ lại một bài thơ cũ của Lý Thương Ẩn, Dạ vũ ký bắc.
Hồi xưa, mới đọc bài này, thấy nhạt nhẽo, chẳng có sự tình gì xảy ra. Song một hôm, trong một tâm tư nào đó, một khung cảnh tịch mịch -- trời mưa, lá vàng, bạn cũ, người em gái bên kia ấy, v.v., mấy câu thơ rời rạc bỗng trở nên thắm thiết lạ thường.


Dạ vũ ký bắc

Quân vấn quy kì vị hữu kì
Ba Sơn dạ vũ trướng thu trì

Hà đương cộng tiễn tây song chúc

Khước thoại Ba Sơn dạ vũ thì

Đêm mưa, gởi về bắc

Bạn hỏi ngày về chửa biết ngày
Mưa đêm ao núi nước thu đầy
Bao giờ bên cửa cùng khêu nến
Chuyện vãn đêm thu mưa núi bay



ĐTK dch

 

puisque mai tout en fleurs

Victor HUGO (1802-1885)


Puisque mai tout en fleurs dans les prés nous réclame
Puisque mai tout en fleurs dans les prés nous réclame,
Viens ! ne te lasse pas de mêler à ton âme
La campagne, les bois, les ombrages charmants,
Les larges clairs de lune au bord des flots dormants,
Le sentier qui finit où le chemin commence,
Et l'air et le printemps et l'horizon immense,
L'horizon que ce monde attache humble et joyeux
Comme une lèvre au bas de la robe des cieux !
Viens ! et que le regard des pudiques étoiles
Qui tombe sur la terre à travers tant de voiles,
Que l'arbre pénétré de parfums et de chants,
Que le souffle embrasé de midi dans les champs,
Et l'ombre et le soleil et l'onde et la verdure,
Et le rayonnement de toute la nature
Fassent épanouir, comme une double fleur,
La beauté sur ton front et l'amour dans ton coeur !


Victor HUGO (1802-1885)
(Recueil : Les chants du crépuscule)
Bởi tháng Năm đầy hoa trong cánh đồng đang gọi
Đến đi em ! Hãy hòa lẫn hồn mình
Vào miền quê, rừng rậm, bóng cây xanh
Trăng rọi sáng bên bờ yên lặng sóng
Lối mòn nhỏ tiếp theo con đường rộng
Và mùa xuân bát ngát khoảng trời xa
Mặt đất khiêm nhường thẹn thùng vui suớng
Như làn môi hôn tà áo trời xanh
Đến đi em ! Ánh sao nhìn e ấp
Rớt xuống trần màn tơ lụa mong manh
Cho cây cối đượm mùi huơng tiếng hát
Cho nắng hực trên cánh đồng gay gắt
Và bóng tối, mặt trời, sóng gợn, vùng xanh
Cùng tỏa chiếu thiên nhiên sáng rực
Cả trái tim yêu và vầng trán em xinh
Tưng bừng nở đôi bông hoa thơm phức

VP & ĐTK (dịch)
06 mai 2005

l'automne


Lamartine (1790-1869)




L'automne


Salut ! bois couronnés d'un reste de verdure !
Feuillages jaunissants sur les gazons épars !
Salut, derniers beaux jours ! Le deuil de la nature
Convient à la douleur et plaît à mes regards !


Je suis d'un pas rêveur le sentier solitaire,
J'aime à revoir encor, pour la dernière fois,
Ce soleil pâlissant, dont la faible lumière
Perce à peine à mes pieds l'obscurité des bois !


Oui, dans ces jours d'automne où la nature expire,
A ses regards voilés, je trouve plus d'attraits,
C'est l'adieu d'un ami, c'est le dernier sourire
Des lèvres que la mort va fermer pour jamais !


Ainsi, prêt à quitter l'horizon de la vie,
Pleurant de mes longs jours l'espoir évanoui,
Je me retourne encore, et d'un regard d'envie
Je contemple ses biens dont je n'ai pas joui !


Terre, soleil, vallons, belle et douce nature,
Je vous dois une larme aux bords de mon tombeau ;
L'air est si parfumé ! la lumière est si pure !
Aux regards d'un mourant le soleil est si beau !


Je voudrais maintenant vider jusqu'à la lie
Ce calice mêlé de nectar et de fiel !
Au fond de cette coupe où je buvais la vie,
Peut-être restait-il une goutte de miel ?


Peut-être l'avenir me gardait-il encore
Un retour de bonheur dont l'espoir est perdu ?
Peut-être dans la foule, une âme que j'ignore
Aurait compris mon âme, et m'aurait répondu ? ...


La fleur tombe en livrant ses parfums au zéphire ;
A la vie, au soleil, ce sont là ses adieux ;
Moi, je meurs; et mon âme, au moment qu'elle expire,
S'exhale comme un son triste et mélodieux.

Lamartine (1790-1869)
Thu

Xin chào nhé! khu r
ng xanh còn li!
Cánh
đồng xa hiu ht lá vàng rơi!
Và xin chào, nh
ng ngày tàn xinh đẹp
Tr
i than van trong ánh mt u hoài!

Tôi b
ước kh, cô đơn trên đường vng
L
n cui cùng, mơ ngm ánh tà dương
Đang dn phai, ta du dàng ánh sáng
B
ước chân tôi chp chong bóng đêm rng

Vâng, thiên nhiên, nh
ng ngày thu, th ht
M
t m sương, tôi quyến luyến bn ơi
Câu v
ĩnh quyết và n cười sau chót
đôi môi thn chết khép muôn đời

V
ĩnh bit nhé! hi chân tri dương thế
Khóc nh
ng ngày mơ ước đã thành tro
Tim v
ương vn tôi quay đầu nhìn li
Xa hoa
đời chưa cm th bao gi

Đất, nng, lũng nhai, cnh vt êm đềm
Tôi
đền ơn bên m nh l
Gió ngát h
ương và ánh sáng trinh nguyên
Phút h
p hi sao nng hng đẹp thế

Tôi bây gi
dc ly này ti cn
R
ượu thơm ngon trn ln v chua cay
T
n đáy chén, ung cn ngun sinh lc
Có l
còn, mt git mt mê say?

Và bi
ết đâu, mai này còn gi li
H
nh phúc kia mà hi vng tan ri
Và có l
, trong đám đông, ai đấy
Hi
u lòng tôi và đáp ng lòng tôi?

Hoa kia r
ng còn th hương gió lng
V
ĩnh bit cõi đời, vĩnh bit ánh dương
Tôi ch
ết đi và linh hn bay bng
Trong âm vang êm ái m
i su thương


VP &
Đặng Thế Kit (dch)
19.10.2005