Search This Blog

Wednesday, January 20, 2021

tiếng chuông rạn (Charles Baudelaire)


Charles BAUDELAIRE (1821-1867)


La cloche fêlée

Il est amer et doux, pendant les nuits d'hiver,
D'écouter, près du feu qui palpite et qui fume,
Les souvenirs lointains lentement s'élever
Au bruit des carillons qui chantent dans la brume,

Bienheureuse la cloche au gosier vigoureux
Qui, malgré sa vieillesse, alerte et bien portante,
Jette fidèlement son cri religieux,
Ainsi qu'un vieux soldat qui veille sous la tente !

Moi, mon âme est fêlée, et lorsqu'en ses ennuis
Elle veut de ses chants peupler l'air froid des nuits,
Il arrive souvent que sa voix affaiblie

Semble le râle épais d'un blessé qu'on oublie
Au bord d'un lac de sang, sous un grand tas de morts,
Et qui meurt, sans bouger, dans d'immenses efforts.


Tiếng chuông rạn

Có những đêm đông giá lạnh người
Bập bùng lò lửa, khói chơi vơi
Xô về kỉ niệm ngày xa vắng
Sương phủ chuông ngân đắng nỗi đời

Sướng nhỉ chuông còn dội tiếng vang
Tuy già vẫn dẻo vẫn hiên ngang
Trong thành cao giọng ngoan mùi đạo
Như một lão binh giữ vững làng

Hồn tôi đã rạn nứt từ lâu
Muốn hát bài ca chất chứa sầu
Dù giọng thường khi khàn yếu lắm
Ngập tràn khí lạnh suốt đêm thâu

Nghe như tiếng nấc một thương binh
Dưới đống xác người, vũng máu tanh
Lả sức, chết dần, không cục cựa
Người ta, ôi! đã bỏ quên mình

Đặng Thế Kiệt dịch

Paris, 2008-2022 (*)


Chú thích

(*)
Ngày 24/02/2022, chiến tranh Nga-Ukraine vừa bùng nổ.
sửa lại câu trước câu cuối bản dịch:
Co quắp, chết dần, không cục cựa
thành
Lả sức, chết dần, không cục cựa
cho sát với nguyên văn hơn: 
Et qui meurt, sans bouger, dans d'immenses efforts.




Monday, October 26, 2020

géranium

 


Mùa đông cửa sổ bên triền,

Đốm hoa phong lữ ấm miền nhân gian.


ĐTK

2020/10/26




Tuesday, September 22, 2020

gửi chị


@Đại Học Cần Thơ (Việt Nam)



Viết lại bài thơ bỏ quên từ 45 năm (2020-1975):


Không dưng mà bỗng nên quen,

Đồng tiền giúp đỡ không quên thuở nào.

Thân gà lật đật gầy hao,

Tây phương mộng mị vẫy chào chị đi.

Ước mang chút học chi li,

Đồng sâu lặn lội giúp chi quê nhà.

Tiếc thời quỷ quái tinh ma,

Hoang đường chủ nghĩa ta bà cu li.

Cúi nhìn trong kính hiển vi,

Thấy chăng vi khuẩn li ti ăn mòn.

Bây giờ xa cách nước non,

Mùa đông đẩy liếp lạnh thon thót người...


DTK

2020/09/22


Thursday, July 23, 2020

khẩu trang




image Internet

Zorro mặt nạ anh hùng,
Venise mặt nạ u nùng giai nhân.
Một hôm thế giới rần rần,
Trẻ già lớn bé người trần gian đeo.






Sunday, April 19, 2020

em bé bán vé số



photo 2020 Internet



Bé em bán vé bên đường
Không ai mua số em buồn ngủ thôi
Ngủ ngon quá nhỉ em ơi
Bàn tay nắm chặt tờ rời trong mơ
Mơ gì em bé ngây thơ
Miếng cơm ấm bụng bây giờ hôm qua
Không cha không mẹ không nhà
Tính lui tính tới cũng là ba không
Lạnh không em bé áo hồng
Quần xanh lá mạ ruộng đồng quê ta
Mũ xanh nước biển bao la
Nải xanh che bụng hay là bụng che
Môi non mũi thở khò khè
Nhắm nghiền đôi mắt đi về chiêm bao

2020/04/19
DTK












Thursday, January 3, 2019

một đóa hồng cho ngày chủ nhật



photo @dtk2006

Ra vườn không còn ai

Mây xám giăng ngang trời
Một bông hồng màu tươi
Chim bay ngang mái ngói
Một vệt đen ngang trời
Mùa hè đi xa xôi
Và mùa thu sắp tới
Riêng hôm nay mùa tôi
Gửi bông hoa cho người
Thay lời chưa biết nói
Năm xưa khi vào đời
Ngày nở bông hoa thắm
Cành phượng vĩ đơn côi
Áo ai màu trời xanh
Ngang sân vạt lụa trắng
Mây trôi, trôi về đâu
Người đi, đi về đâu
Hoa nở thơm vì ai
Thơ này viết cho ai
Đêm ngày sông chảy mãi
Không bao giờ nguôi ngoai


ĐTK
17/09/2006






bên sông



Hỏi gió đùn mây đến chốn nào
Lá thu rơi rụng tiếng lao xao
Bồng bềnh bèo giạt theo dòng nước
Tượng đá công viên bóng đổ nhào

Lục bình vất vưởng bờ sông cũ
Trên bến thuyền chờ khách lãng du
Tất tả người qua và kẻ lại
Trời chiều vàng vọt bóng đèn lu

Vẫn phất phơ đi các ngả đường
Trên trời dưới đất nắng mưa tuôn
Ngày mai ngày mốt ngày kia nữa
Rất nhớ nhung và mãi tiếc thương


Saigon, 04/12/2005