Search This Blog

Sunday, December 22, 2024

Schumann Traumerei


Chùm sao rơi rơi mãi từ trời cao
Màu đêm đen đen sáng tia mưa rào
Mộng mơ mơ suốt từ hôm nào
Nhạc êm êm thánh thót thì thào

Ngày xưa xưa ấy xa rồi sao
Tình em em nhớ còn xôn xao
Đàn ca ca hát hoa anh đào
Em ơi em ơi thương là bao

(ĐTK, 24/10/2009)






ed. 22/12/2024

Mây mùa thu


Tờ lịch hôm kia nhắc nhở rồi
Mà đây nắng hạ vấn vương tôi
Ngô đồng trên ngọn vàng đôi lá
Thiên hạ nào hay thu tới nơi

Hồi đó tôi mê nắng hạ thôi
Là em phượng đỏ thắm bờ môi
Là mùa thứ nhất tình vừa nhúm
Áo trắng trường xưa ngóng một người

Tập tành cũng viết mấy vần thơ
Nhưng chẳng bao giờ tôi dám đưa
Cô bạn em cười môi chúm chím
Nhờ cô mai mối tấm lòng mơ

Tình chưa kịp lớn bỗng chia xa
Em hỡi đâu rồi năm tháng qua
Dâu bể thăng trầm cơn mộng dữ 
Mà tình xưa đó chẳng phôi pha

Hồi nhỏ đọc thơ lạ
Tưởng thi sĩ tàng tàng
"Xuân đời chưa hưởng kịp
"Mây mùa thu đã sang"
(1)

ĐTK
30/09/2004

(1) Thơ Vũ Hoàng Chương



ed. 22/12/2024





 



Tàn

Hồng đẹp em ơi, đẹp tuyệt vời
Nhưng rồi cũng héo rụng em ơi
Rồi hoa từng cánh bay theo gió
Mang cả tình tôi đến cuối trời

Mới bữa hôm qua má nõn nường
Sáng nay đã rụng mấy cô hường
Đâu son đâu phấn mùi hương cũ
Để lại lòng ta một vết thương

(dtk, 19/06/2005)







ed. 22/12/2024

Sunday, November 12, 2023

mây bay

 

Hoàng hôn ở Grand Canyon (Arizona)
photo 2023-11-11 VP mayvienphuong@hdc.com


Mười năm rồi mây cũ bay đâu mất
Dòng sông xanh tuôn chảy mãi sa mù
Đỉnh núi nào đứng trông về vô tận
Bóng hình ai thấp thoáng lá vàng thu

vp-dtk 
2023-11-11




Sunday, September 3, 2023

bên đó

Xem lời dẫn: 

https://trang-tho-vun.blogspot.com/2023/07/tim-em.html 
(...)
Dự định từ từ tìm lại năm sáu bài thơ cũ đăng trên Quê Mẹ, trong khoảng những năm từ khi tờ báo ra đời 1976 cho đến khi đình bản 2000 (nếu nhớ không lầm).
Hay hoặc không hay, đều viết ra với một tấm lòng chân thật, xin tạm giữ lại đây trong mục "những bài thơ cũ".



nguồn: Giai phẩm Xuân QUÊ MẸ số 77, 78 & 79 Âm lịch Đinh Mão 1987



Này con ạ, quê hương mình bên đó
Mùa Xuân về gió không lạnh như đây
Có mai vàng nở rực khắp rừng cây
Và pháo đỏ nổ tưng bừng mở hội

Ồ thế hả, con muốn về bên đó
Cha con mình thưởng thức bánh chưng xanh
Con thích ăn kẹo thèo lèo cứt chuột
Để dành cha tận hưởng món dưa hành

Ở bên đó, những ngày đầu năm mới
Mọi người đều mặc áo mới thơm tho
Có chú bác cùng đến nhà mừng tuổi
Tiền lì xì con xài thả tự do

Ồ thích quá, con muốn về bên đó
Nhưng tiếng mình... biết it quá đi thôi
Cha cười ầm — Ô, có chi mà sợ
Tiếng mẹ về bên đó học như chơi!

Như vậy thì... ta về ngay đi chớ
Cha ngần ngừ — ừ, nhưng đợi chút coi
Giờ bên đó vẫn còn... hơi lộn xộn
... Mấy ông già mắc phải chứng... lôi thôi

Nhưng không sao, họ đang dần chết cả
Ta gắng công chờ, kiên nhẫn yêu thương
Hoa thanh bình sẽ một ngày nở rộ
Ta trở về — yêu đắm đuối quê hương

21.12.1986
ĐẶNG THẾ KIỆT 



(Giai phẩm Xuân QUÊ MẸ số 77, 78 & 79 Âm lịch Đinh Mão 1987)







Friday, July 28, 2023

mùi hương

Xem lời dẫn: 
https://trang-tho-vun.blogspot.com/2023/07/tim-em.html 
(...)
Dự định từ từ tìm lại năm sáu bài thơ cũ đăng trên Quê Mẹ, trong khoảng những năm từ khi tờ báo ra đời 1976 cho đến khi đình bản 2000 (nếu nhớ không lầm).
Hay hoặc không hay, đều viết ra với một tấm lòng chân thật, xin tạm giữ lại đây trong mục "những bài thơ cũ".

nguồn: Giai phẩm Xuân QUÊ MẸ SỐ 131 & 132 - THÁNG 1 & 2 1995



Ở bên đây không có gì báo hiệu
Ngó lịch tây tìm không thấy ngày ta
Ra thăm vườn nụ hoa vàng hàm tiếu
Đâu màu hoa ta nhớ mãi bên nhà

Bánh chưng xanh ngốn quanh năm đã ngán
Dưa đỏ ăn cả chục trái hè qua
Mứt ê hề mua lúc nào cũng bán
Thiếu cái gì đi quanh quẩn vào ra

Ta biết trước mỗi năm đều thế đó
Phố mùa xuân sẽ sửa soạn tưng bừng
Ngày đầu năm lân địa múa tung tung
Tây Tàu Việt kéo nhau ra đường ngó

Hoa vạn thọ, hoa đào trưng trước ngõ
Video gái đẹp vũ nghê thường
Cắn hạt sen chợt nghe gì đắng vỡ
Không hương thơm, chỉ ngọt gắt vị đường

Cứ mỗi năm vào những ngày năm hết
Tôi ngóng chờ hương vị một mùi hương.



(Giai phẩm Xuân QUÊ MẸ SỐ 131 & 132 - THÁNG 1 & 2 1995)







Sunday, July 16, 2023

Tìm em

 

Lời dẫn: Bỏ thì thương, vương thì tội. Đó là cảm nghĩ khi tình cờ gặp lại một bài thơ cũ đăng trên báo Quê Mẹ năm 1986. Bài này tôi quên khuấy không còn nhớ một câu từ mấy chục năm rồi. Thành thật mà nói, tôi chưa bao giờ có cảm tưởng mình là một nhà thơ, mặc dù như nhiều người Việt rất sính thơ, tôi viết thơ đăng báo từ tuổi 13-14 trên báo Tuổi Hoa.
Hôm nay đọc lại bài thơ này, thấy nhạt nhẽo. Trên cùng số báo Quê Mẹ 75 & 76, tháng 11 năm 1986, gặp lại một tấm hình thời sự, tôi cùng với vài người khác và chị Ỷ Lan Penelope Faulkner đứng chụp hình kỉ niệm bên nhà văn Michel Tauriac (1927-2013), được Quê Mẹ mời họp diễn thuyết gì đó. Coi như bối cảnh bài thơ.
Hay hoặc không hay, đều viết ra với một tấm lòng chân thật, xin tạm giữ lại đây trong mục "những bài thơ cũ".

photo Quê Mẹ, số 75 & 76 tháng 11 năm 1986, từ giữa qua phải: 
Michel Tauriac (áo trắng thắt cravate), Đặng Thế Kiệt, Ỷ Lan Penelope Faulkner. 



Văn chương chữ nghĩa có ngần ấy thôi (Tản Đà?).


Tìm em

Đã bấy lâu nay anh vẫn đi tìm
Một người em tạc tượng giữ trong tim
Anh chẳng cần núi đồi thần vệ nữ
Không kiêu sa không ngà ngọc hoàng kim

Người lữ thứ ôm lòng nơi cõi tạm
Biết cùng ai chia xẻ chút niềm tin
Sao đắm đuối dưới đáy hồ khổ lụy
Mây bay cao vùng trời rộng thanh bình

Ở nơi đó những tâm hồn giản dị
Tụ nhau về ca ngợi ánh bình minh
Ở nơi đó không tiền rừng bạc bể
Nhưng đầy hoa và rộn tiếng chim

Đời gai góc chích hồn em nhỏ lệ
Bàn chân non đã lạc lối đi lành
Cành cây này em vin tay bước nhé
Thảm cỏ xanh dàn trải cả lòng anh

9.9.1985
ĐẶNG THẾ KIỆT